Tội lỗi cuối đời

Ông lão thấp lùn 73 tuổi, lê đôi chân khập khiễng chậm chạp tiến về căn phòng xử cuối dãy hành lang của tòa án. Một tay nắm chặt chiếc mũ vải bạc thếch, một tay ông ôm lấy trán - nơi có một vết sẹo to tướng với vẻ mặt đau đớn...

Phiên tòa ngày 25/7 của tòa án TPHCM vắng ngắt, chỉ có một người phụ nữ luống tuổi, gầy khẳng khiu, ngồi lọt thỏm dưới những dãy ghế dành cho người tham dự.

 Chốc chốc, bà lại chạy chỗ bị cáo, dúi vào tay ông lão khi thì vài viên thuốc, lúc là chai nước cam rồi ân cần hỏi han. Đáp lại sự chăm sóc lo lắng của bà lúc này chỉ là một khuôn mặt thẫn thờ, vô hồn.

Cô thư ký tòa bước lại gần bị cáo, phải nhắc lại đến lần thứ ba ông mới hiểu rằng cô hỏi thăm sức khỏe của ông có đảm bảo tham gia phiên xét xử không. “Tôi đã uống thuốc rồi, sẽ không bị xỉu giống như phiên tòa lần trước đâu…”, nở một nụ cười méo xệch, ông cất giọng mệt mỏi đáp lại.

Buổi làm việc của tòa bắt đầu như những phiên xét xử. Có điều, ông lão không phải đứng trong vành móng ngựa như những bị cáo khác mà được phép dựa hẳn vào bàn Hội đồng xét xử để nghe cho rõ bản cáo trạng mà VKS truy tố ông về tội “giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh”. Nhìn ông run rẩy bám chặt vào mép bàn, hai mắt nhắm tịt cố che giấu sự hoang mang cực độ, cả Hội đồng đưa mắt nhìn nhau ái ngại.

Ông tên Huỳnh Văn Giỏi (73 tuổi, ngụ Bình Thạnh) là tài xế xe ôm tại bến Miền Đông đã hàng chục năm trời. Trong suốt khoảng thời gian lăn lộn với nghề, Dũng là người ông xem như con cháu của mình bởi ông thích cái tính thẳng thắn và cách sống tình nghĩa của anh. Vì vậy, giữa hai chú cháu như có một sợi dây tình thâm ràng buộc, họ luôn chia sẻ giúp đỡ nhau những lúc khó khăn.

Vào một buổi tối tháng 10/2006, Dũng loạng choạng tới nhà ông Giỏi hỏi vay 20.000 đồng để đi nhậu tiếp với bạn bè. Do vừa đóng tiền thuê nhà, lại thấy Dũng đã khá say nên ông Giỏi từ chối và khuyên anh nên về nhà nghỉ. Dũng tự ái, im lặng bỏ đi nhưng cũng từ đó, anh giận không nhìn mặt và nói chuyện với ông Giỏi mỗi khi gặp.

Vài ngày sau, khi ông đang uống bia tại quán Quảng (quận Bình Thạnh) thì Dũng cùng hai người khác bước vào. Thấy vậy, ông Giỏi đi qua bàn anh phân bua và làm lành: “Sao chú không có tiền cho vay mày lại giận chú vậy?”. Tuy nhiên, một người bạn của Dũng đã đuổi ông đi chỗ khác cho cả bọn nhậu tiếp đã khiến ông rất bực tức.

Không nói chuyện được với Dũng, một lúc sau, ông Giỏi tính tiền ra về thì bị Dũng chặn lại thông báo việc người bạn lúc nãy đòi "xử" ông. Nghĩ chàng trai trẻ này đùa, ông Giỏi vui vẻ đùa lại rồi dùng tay tát nhẹ vào má Dũng.

Bất ngờ, Dũng chạy vào quán lấy một chai bia, đập vỡ phần đáy rồi lao tới đâm thẳng vào người ông Giỏi khiến máu tuôn xối xả. Bất ngờ trước hành động của “đứa cháu”, ông lão rút con dao bấm vẫn thường mang phòng thân khi chở khách, đâm Dũng khiến anh gục chết tại chỗ.

Tỉnh dậy tại bệnh viện, ông Giỏi bàng hoàng khi được công an cho biết mình đã gây ra cái chết cho Dũng. Do quá hoảng loạn và hối hận, ông đã lao nhảy xuống lầu mong tìm cái chết. Tuy nhiên, được các bác sĩ cứu chữa kịp thời, ông chỉ bị chấn thương sọ não với thương tật 35%, và di chứng để lại là một cái sẹo lõm to tướng trên trán.

Bản cáo trạng vừa dứt, ông Giỏi từ từ mở mắt, mái đầu bạc phơ cúi thấp. “Tất cả mọi chuyện đúng như trong cáo trạng, tôi chẳng có gì trình bày thêm… Nhưng phải chi hôm đó tôi có tiền đưa cho nó thì chẳng ra nông nỗi thế này. Tôi không nghĩ là nó sẽ đâm tôi vì chú cháu quá thân tình. Nếu biết, tôi đã bỏ chạy và cũng sẽ chẳng có chuyện gì. Con dao bấm tôi mang theo người để đề phòng bọn người xấu trấn lột nhưng không ngờ lại là hung khí giết chết Dũng…”, ông lão nói bằng giọng nghẹn ngào, đứt quãng.

Hội đồng xét xử im lặng, không ai hỏi thêm câu nào.

Giờ nghị án, ông Giỏi ngồi thẫn thờ trên dãy ghế dành cho bị cáo, tay mân mê xâu tràng hạt nhỏ. Mái tóc trắng xóa chốc chốc lại đung đưa như cố xua đuổi những ý nghĩ đang quấn lấy tâm trí ông. Được một lúc, ông lại co rúm người, ôm đầu, thở dốc. Người đàn bà vội đưa cho ông chai nước và dúi vào tay ông thêm một viên thuốc nữa. Xong, bà dìu ông ngồi dựa hẳn vào chiếc ghế nơi góc phòng.

Người phụ nữ này tâm sự, hai ông bà đã “gá nghĩa” với nhau được 4 năm. Tuy ông cũng có con nhưng chúng đều phải lo cho gia đình riêng nên cũng chẳng nhờ vả được gì. Ngày ông vào viện, chưa kịp mừng vì thoát chết từ cú đâm thấu sườn của Dũng, trong lúc đi vay tiền thanh toán viện phí bà đã rụng rời tay chân khi được được mọi người cho biết chồng mình nhảy lầu tự tử.

“Từ ngày xảy ra chuyện, ông ấy dường như đã trở thành người khác, chẳng đêm nào ngủ ngon giấc, chỉ thở vắn than dài. Ông vẫn áy náy vì không được nhìn mặt Dũng lần cuối và thắp cho nó được cây nhang để tạ tội…”, người vợ xót xa thổ lộ.

Xét bị cáo tuổi đã quá già yếu, mang bệnh nặng, lỗi một phần từ phía nạn nhân... tòa đã tuyên phạt ông Giỏi mức án 2 năm tù nhưng được hưởng án treo về tội “giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh”.

Phiên tòa kết thúc, ông già đứng ngây người câm lặng. Từ đôi mắt thâm đen, mờ đục, hai giọt nước từ từ lăn xuống. Cứ thế, ông không nói được lời nào, chỉ chắp đứng xá Hội đồng xét xử...

Dưới nắng trưa gay gắt, hai bóng người chậm chạp dìu nhau từng bước nhỏ, mệt nhọc. "Chắc thằng Dũng nó đã tha thứ cho tôi rồi nên mới phù hộ cho tôi như thế này đó bà ơi...", ông Giỏi níu tay vợ sụt sùi.

VPLSVT_Theo vnexpress

  Tin mới hơn: Tin cũ hơn:
<< Trang trước                    Trang sau>>
 

ls le trung son cr

Khách hàng

TƯ VẤN PHÁP LUẬT


DỊCH VỤ CUNG CẤP

trong nuoc

nn